1. Sự bất tử của “Ác nữ”: Chiến thắng trên xác người khác
Điểm gây tranh cãi nhất là việc Baek Ah Jin không hề trả giá đắt như quy luật “ác giả ác báo” thường thấy.
- Sự biến mất hoàn hảo: Người đến viếng trước di ảnh Ah Jin ở đoạn kết được ám chỉ chính là cô sau khi phẫu thuật thẩm mỹ (tương tự bản gốc webtoon). Cô biến mất không dấu vết, để lại một cái chết giả và tiếp tục sống cuộc đời mới.
- Nụ cười trước ngọn lửa: Cảnh Ah Jin cắt dây an toàn, thoát thân và mỉm cười nhìn chiếc xe bốc cháy (nơi lẽ ra là mồ chôn của mình) khẳng định bản chất không thể lay chuyển của cô. Đó là sự kiêu hãnh của một kẻ sinh tồn, sẵn sàng giẫm đạp lên mọi thứ để sống.
- Cái giá phải trả: Không phải là mạng sống của Ah Jin, mà là mạng sống của nam chính lẫn nam phụ. Tất cả đều chết hoặc sụp đổ vì cô.

Cảnh Ah Jin bước ra khỏi vụ tai nạn, nhìn lại Jun Seo và chiếc xe với một cảm xúc khó tả
2. Kim Jae Oh: Bi kịch của tình yêu “ký sinh”
Cái chết của Kim Jae Oh là chi tiết đau lòng nhất, vạch trần sự tàn nhẫn trong mối quan hệ giữa anh và Ah Jin.
- Tình yêu hay sự lệ thuộc? Jae Oh đã tự đặt mình vào chỗ chết, dùng camera quay lại cảnh mình bị đánh đập để làm bằng chứng giúp Ah Jin hạ bệ Moon Do Hyuk. Hành động này xuất phát từ chấn thương tâm lý thuở nhỏ:
“Mỗi lần giúp em đạt được điều em muốn, anh lại thấy mình có giá trị.” Anh xem việc được Ah Jin “cần đến” là lý do duy nhất để tồn tại. Anh bảo vệ cô như đang cứu rỗi đứa trẻ bất lực bên trong chính mình. - Sự lạnh lùng của Ah Jin: Khi nhận được video Jae Oh bị giết, Ah Jin chỉ khóc một chút rồi lập tức dùng chính cái chết đó làm vũ khí tống tiền. Sinh mạng của người yêu cô nhất, cuối cùng cũng chỉ là một quân cờ giúp cô lật ngược thế cờ.

Kim Jae Oh đáng thương, tự nguyện hy sinh để làm con cờ cho Ah Jin chống lại chồng cô
3. Baek Jun Seo: Kẻ đạo đức giả dưới lớp vỏ “công lý”
Nhân vật Baek Jun Seo (nam chính) là người đại diện cho lương tri, nhưng thật ra là kẻ đạo đức giả. Jun Seo luôn đứng ở vị trí đạo đức để phán xét Ah Jin, nhưng cuối cùng chính anh là người phá hủy toàn bộ “đế chế” mà cô dày công xây dựng. Anh cho rằng mình đang ngăn cản cô, nhưng thực chất là đang hủy diệt cô.
Ở cuối tập 12, Jun Seo đã thực hiện bộ phim bóc trần Ah Jin bằng cách phỏng vấn các “nạn nhân”: Anh mời những kẻ từng ngược đãi Ah Jin đến để tố cáo cô. Điều này tạo ra một nghịch lý: Những kẻ đó vốn không có nền tảng đạo đức để lên án cô. Lời tố cáo của họ trở nên sáo rỗng vì chính họ là nguyên nhân tạo nên “quái vật” Ah Jin.

Jun Seo bóc trần Ah Jin trước công chúng nhưng điều này có thật sự công bằng với Ah Jin
4. Ai mới thực sự có tư cách nói Ah Jin “Đáng Tội”?
Đây là điểm sâu sắc nhất mà bộ phim cài cắm. Người đời nói Ah Jin đáng tội, Jun Seo nói cô phải trả giá, nhưng tất cả họ đều không đủ tư cách. Câu nói “Ah Jin đáng tội” chỉ thực sự thuộc về những người vô tội mà cô đã nhẫn tâm làm tổn thương:
- Người bà đã yêu thương cô vô điều kiện.
- Ông chủ quán cafe Choi Jung Ho
- Heo In Kang.
- Kim Jae Oh – người đã chết vì cô.
Tại sao lại là họ? Bởi vì khác với những kẻ từng ngược đãi Ah Jin rồi quay ra tố cáo cô (như trong phim tài liệu của Jun Seo), những người này là những nạn nhân thực sự. Họ đã trao đi niềm tin, tình yêu, hoặc sự giúp đỡ, để rồi nhận lại sự lợi dụng và phản bội. Nỗi đau của họ là thật, và sự im lặng của họ (dù là do cái chết hay sự bất lực) nặng nề hơn ngàn lời buộc tội của xã hội.
Việc Jun Seo thay mặt họ để ra tay trừng trị Ah Jin thực chất là một sự ngạo mạn, tước đoạt đi tiếng nói của những nạn nhân thực sự này.
Kết luận: Tại sao cái kết này lại xuất sắc?
“Dear X” không kết thúc bằng sự hả hê của “ác giả ác báo”, mà để lại một dư vị đắng chát. Ác nữ vẫn sống, người yêu cô chân thành nhất đã chết, và “công lý” được thực thi bởi những kẻ đạo đức giả. Đó không phải là một kết thúc lãng xẹt, đó là một cái tát vào hiện thực trần trụi.