Hãy cùng khám phá xem tại sao tác phẩm này lại khiến hội chị em “vừa xem vừa cuốn” đến thế trong bài review dưới đây.
Công thức “phim sảng” của Vu Chính: Bất chấp logic để chiều lòng khán giả
Phải thừa nhận rằng Vu Chính tuy “dở người” nhưng lại nắm rất rõ công thức thu hút sự chú ý. Ông làm phim theo phong cách vô cùng “sảng” (sướng, đã), sẵn sàng bỏ qua mọi logic thông thường miễn là khán giả cảm thấy thích thú.
Bộ phim đánh trúng tâm lý phái nữ khi xây dựng một thế giới lấy phụ nữ làm trung tâm, nơi phái đẹp nắm quyền lực tối thượng còn nam giới phải tranh giành sự chú ý. Cách mở đầu và giới thiệu nhân vật ấn tượng ngay từ những tập đầu tiên đã chứng minh khả năng nắm bắt thị hiếu cực tốt của ê-kíp sản xuất.
Toàn cảnh thế giới “nữ quyền” trong phim được xây dựng hào nhoáng ngay từ những tập đầu
Thiết lập nhân vật “cuốn”: Nữ chính bá đạo, nam chính “trà xanh”
Điểm sáng lớn nhất giữ chân khán giả nằm ở thiết lập nhân vật:
- Nữ chính: Được ví rực rỡ như mẫu đơn tháng 3 nhưng lại kiêu kỳ và lạnh lùng như băng. Cô sẵn sàng thẳng tay tát người không chút do dự, tạo nên hình tượng “ngự tỷ” đầy quyền lực.
- Nam chính: Chuẩn gu chị em hiện đại với hình tượng “tiểu nãi cầu” (chàng cún con) – vừa xinh trai, thông minh, trung thành biết nghe lời nhưng cách hành xử lại đậm mùi “trà xanh” (thao túng tâm lý, tỏ ra ngây thơ).
Dù thoạt nhìn nam nữ chính không có quá nhiều “chemistry”, nhưng phim lại cài cắm nhiều cảnh dễ gây kích thích như cảnh nữ chính “nhặt” nam chính về phủ hay cảnh nam chính tự đưa roi cho nữ chính đánh mình.
Cặp đôi chính gây chú ý nhờ tạo hình đối lậnhưng tương tác mang tính “kích thích thị giác”
Góc quay linh hoạt và phục trang được tiết chế đúng lúc
Về mặt hình ảnh, “Ngọc Minh Trà Cốt” nhận được lời khen về kỹ thuật quay phim.
- Góc quay: Máy quay di chuyển khá linh hoạt, biết lúc nào cần cảnh rộng, lúc nào cần zoom cận. Đặc biệt các cảnh đánh nhau không bị lạm dụng kỹ thuật quay vòng vòng hay cố định một chỗ nhàm chán như một số phim Trung Quốc khác.
- Bối cảnh & Phục trang: Đại cảnh và tiểu cảnh đều ổn, không tạo cảm giác “giả trân”. Phục trang tuy sặc sỡ và có một số mũ lông nhìn khá “dìm” hàng, nhưng trộm vía tổng thể không quá lố lăng nhờ gu thẩm mỹ được tiết chế đúng lúc của Vu Chính.
Hình ảnh trau chuốt với góc quay linh hoạt và phục trang nổi bật nhưng không quá lạm dụng
Thiết lập bối cảnh “mẫu hệ” gượng ép và thiếu cơ sở thực tế
Ngay từ những tập đầu, “Ngọc Minh Trà Cốt” đã cố gắng xây dựng nền móng cho quyền lực của nhà họ Vinh bằng cách viện dẫn các điển tích như Sơn Hải Kinh hay Đông Nữ Quốc. Phim cho rằng chế độ mẫu hệ này được duy trì từ tổ tiên và áp dụng khi di cư đến vùng đất mới.
Tuy nhiên, đây là điểm gãy đổ logic đầu tiên. Theo lịch sử và địa lý, chế độ mẫu hệ sinh ra do điều kiện sản xuất (hái lượm, trồng trọt phát triển hơn săn bắn). Việc bê nguyên xi chế độ này từ Đông Nữ Quốc về vùng đất Lâm Tế trù phú, đặt trong bối cảnh xã hội nhà Minh (vốn trọng nam khinh nữ) là cực kỳ khiên cưỡng.
Khái niệm “nhập gia tùy tục” bị bộ phim áp dụng một cách nửa vời. Nhà họ Vinh dù phồn vinh đến đâu cũng chỉ là một gia tộc trong một quốc gia, việc áp đặt luật lệ mẫu hệ lên cả người ngoài và xã hội xung quanh là điều không thể xảy ra trong thực tế lịch sử.
Bối cảnh mẫu hệ được xây dựng hoành tráng nhưng thiếu nền tảng lịch sử thuyết phục
Mâu thuẫn gay gắt với trật tự xã hội phong kiến: Thương nhân “đè đầu” quan lại?
Một trong những điểm gây ức chế nhất cho người xem hiểu biết về lịch sử là cách phim đảo lộn trật tự “Tứ dân” (Sĩ – Nông – Công – Thương). Trong xã hội phong kiến “trọng nông ức thương”, thương nhân (nhà họ Vinh bán trà) nằm ở đáy của chuỗi thức ăn xã hội.
Ấy vậy mà trong phim, nhà họ Vinh hành xử như những “bà hoàng”.
- Quan lại muốn triệu tập người nhà họ Vinh xử án phải e dè.
- Lão phu nhân chỉ cần cáo bệnh là quan không dám gặp.
- Con cháu trong nhà mạnh miệng tuyên bố “đưa quản sự lên công đường là giữ thể diện cho quan rồi”.
Dù phim cố giải thích họ là “Đệ nhất trà vương Giang Nam”, nhưng bản chất vẫn là tầng lớp thương nhân, không có người làm quan, không có phi tần trong cung. Việc một gia tộc buôn bán có thể khiến hệ thống quan lại, thậm chí cả triều đình kiêng nệ đến mức án oan không phá được là một thiết lập vô cùng phi lý, biến bộ phim thành màn “tự sướng” của biên kịch.
Quyền lực phi lý của nhà họ Vinh khiến trật tự xã hội phong kiến trong phim trở nên méo mó
Logic tuyển rể kỳ quặc: Trai tráng tranh nhau vào “ở rể” để chịu kiếp thấp hèn
Nếu bối cảnh xã hội bên ngoài vẫn là “nam quyền”, “phụ hệ”, thì việc các vương tôn công tử, trai tráng có tiền đồ lại đâm đầu vào xin ở rể nhà họ Vinh là một dấu hỏi lớn không lời giải đáp.
Trong tập 1, thân phận người ở rể bị khắc họa thê thảm:
- Vinh Quân Nga (đại thiếu gia) bị đánh 80 trượng không cần báo quan, chỉ vì bất kính với đại tiểu thư.
- Người hầu mắng Vương lang (người ở rể) là “chẳng qua chỉ là một con chó”.
- Đến kẻ trồng trà giỏi còn được trọng dụng hơn cả chồng.
Với địa vị “dưới đáy” như vậy, động lực nào khiến nam giới thời đó khao khát bước chân vào cửa nhà họ Vinh? Phim không đưa ra được lý do thuyết phục (vì tình yêu, vì tiền hay quyền lực đều không thỏa đáng khi lòng tự trọng bị chà đạp). Chi tiết bái đường “nam bái nữ” ở tập 29 càng tô đậm sự quái đản trong logic kịch bản.
Thân phận người ở rể bị hạ thấp đến mức khó tìm được động lực hợp lý để chấp nhận số phận
Kịch bản “tiền hậu bất nhất”, chắp vá lỗ hổng quá muộn màng
Có vẻ như biên kịch nhận ra sự vô lý trong quyền lực của nhà họ Vinh nên đã cố gắng “vá lỗi” ở giai đoạn sau của phim. Mãi đến vụ án “quà mừng thọ Thái hậu” (hơn nửa chặng đường), phim mới tiết lộ nhà họ Vinh từng quyên góp ngân lượng cho quân đội, vận chuyển lương thực, và Tổ mẫu được Tiên đế phong là “An Quốc phu nhân”.
Đây là một lỗi sơ đẳng về xây dựng đường dây câu chuyện. Đáng lẽ vị thế “cao cao tại thượng”, có ân điển của vua ban phải được thiết lập ngay từ đầu để hợp lý hóa thái độ ngông cuồng của gia tộc này. Việc đưa thông tin này vào quá muộn khiến khán giả cảm thấy đây chỉ là sự chữa cháy vụng về.
Hơn nữa, dù có ân điển, bản chất họ vẫn là thương nhân. Việc quan mới nhậm chức không đến chào hỏi, hay cảnh hỗn loạn trên công đường khi sĩ tử (được nhà họ Vinh nuôi) làm loạn, xúi giục chống đối quan phủ vẫn là những hạt sạn khó nuốt trôi.
Những tình tiết vá lỗi xuất hiện muộn khiến kịch bản càng lộ rõ sự chắp vá
Bỏ qua những tranh luận khắt khe về tính logic hay bối cảnh lịch sử, công bằng mà nói, “Ngọc Minh Trà Cốt” vẫn là một tác phẩm thành công rực rỡ trong việc chinh phục thị giác và cảm xúc người xem. Với tư duy làm phim “sảng” độc đáo, Vu Chính đã mang đến một thế giới nữ quyền giả tưởng đầy màu sắc. Suy cho cùng, mục đích tối thượng của phim ảnh là giải trí, và về khoản này, “Ngọc Minh Trà Cốt” đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình.
>>> Cùng đón xem Ngọc Minh Trà Cốt ngay trên TV360